Tôi còn nhớ cái đêm năm 2002, ngồi co ro trên chiếc ghế nhựa trước cái tivi 21 inch, màn hình bóng mờ vì cái ăng-ten ngoài sân thượng bị gió xoay ngang. Ronaldo – Ronaldo béo nhé, không phải Ronaldo kia – cúi đầu sau khi ghi bàn vào lưới Đức, và cả con hẻm tôi ở như muốn sập xuống vì tiếng hét. Đó là World Cup. Thứ World Cup mà 32 đội tranh nhau từng milimet, và ai vào được là đã là chuyện cả nước ăn mừng. Giờ thì sắp lên 48 đội rồi. Tôi không biết mình nên vui hay nên… ngồi nhớ lại cái tivi bóng mờ đó thêm một lúc.

Bốn mươi tám đội thì chơi kiểu gì?
FIFA chia 48 đội thành 12 bảng, mỗi bảng 4 đội. Đơn giản vậy thôi, nhưng hệ quả thì không đơn giản chút nào. Ở vòng bảng, hai đội đầu mỗi bảng đi tiếp cộng với 8 đội thứ ba có thành tích tốt nhất – tổng cộng 32 đội vào vòng knock-out. Tức là cái hành trình từ 48 về 1 sẽ kéo dài đến 104 trận đấu, so với 64 trận của kỳ 32 đội trước đây. Một trăm lẻ bốn trận. Con số đó thôi đã làm tôi thấy mệt hộ mấy anh cầu thủ rồi.
Ba quốc gia đồng đăng cai là Mỹ, Canada và Mexico. Giải khai mạc ngày 11 tháng 6 năm 2026, chung kết dự kiến ngày 19 tháng 7. Hơn một tháng ròng. Mùa hè nước Mỹ, nóng như đổ lửa, bóng lăn trên những sân vận động khổng lồ mà người ta xây cho NFL chứ không phải cho bóng đá – thứ bóng đá mà dân Mỹ đến giờ vẫn còn đang học cách yêu. Cái sự kết hợp đó, thú thật, nghe vừa hoành tráng vừa hơi… lạ miệng.
Nhiều đội hơn, nhưng bóng đá có hay hơn không?
Đây mới là câu hỏi tôi cứ trằn trọc. Ngày xưa 24 đội, rồi lên 32, giờ 48. Cứ mỗi lần tăng là có người nói “để bóng đá phát triển toàn cầu”, có người nói thẳng hơn: “để FIFA bán thêm bản quyền truyền hình”. Cả hai đều đúng, tôi nghĩ vậy.
Nhưng mà nhìn theo chiều tích cực, cũng thú vị đấy chứ. Những đội bóng từ châu Phi, Đông Nam Á, CONCACAF sẽ có thêm suất. Điều đó có nghĩa là – và tôi nói thật lòng đây – đội tuyển Việt Nam về mặt lý thuyết sẽ gần World Cup hơn bao giờ hết. Cái hi vọng đó dù mong manh nhưng mà có, và tôi không nỡ dập tắt nó. Đã mấy chục năm nhìn thiên hạ đi World Cup rồi, thèm lắm rồi.
Còn về chất lượng trận đấu thì sao? Thành thật mà nói, vòng bảng 48 đội sẽ có những trận đấu mà hai đội chênh lệch nhau rất xa. Kiểu như kỳ 1998 có Đan Mạch thắng Jamaica 5-0 vậy đó – xem cho vui chứ cũng chẳng học được gì nhiều. Nhưng rồi vào tới knock-out thì lại là câu chuyện khác. 32 đội vào vòng 1/16, áp lực tử thần từng trận, đó mới là thứ khiến người ta thức đêm, quên ăn.
Trước thềm giải, người ta đang nói gì?
Dĩ nhiên cả thế giới đang đồn đoán. Argentina của Messi liệu có còn giữ được ngọn lửa sau kỳ vô địch 2022? Brazil sau bao nhiêu năm vẫn đang đi tìm chính mình? Châu Âu vẫn là khối đá tảng với Pháp, Đức, Tây Ban Nha, Anh – những cái tên mà chỉ nghe thôi đã thấy World Cup đến gần. Những ai tò mò về tỷ lệ bóng đá wc hay muốn theo dõi dự đoán từng bảng đấu thì có thể tham khảo để nắm thêm thông tin trước khi giải nổ ra.
Còn tôi thì vẫn vậy. Vẫn sẽ kê cái ghế ra, pha bình trà, chờ đến đêm bật trận đầu tiên. Bốn mươi tám đội hay ba mươi hai đội, World Cup vẫn là World Cup. Cái cảm giác còi khai cuộc vang lên, bóng bắt đầu lăn – không có gì thay thế được thứ đó. Dù sao, xem bóng đá là để vui, để hồi hộp, chứ không phải để đánh cược cả gia tài – hãy nhớ chơi có trách nhiệm, xem vừa đủ để còn sức mà đi làm sáng hôm sau nhé.

